Tắm hơi truyền thống cho thân và tâm khỏe đẹp

Phật giáo dạy bạn cách tẩy trần cơ thể, và phong tục này tác động sâu sắc vào cuộc sống của người Shilla. Một sự thật thú vị là ghi chép đầu tiên về việc tắm hơi trong văn học Hàn Quốc được thực hiện bởi vua Park Hyeokgeose, người sáng lập triều đại Shilla và hoàng hậu Aryeong. Văn hóa tắm hơi của triều đại Shilla thống nhất trở nên phổ biến vào thời vua Goryeo. GaoliTujing (GoryeoDogyeong) dưới trướng của Xu Jing – sứ giả của nhà Tống bên Trung Hoa đã ghi lại rằng “Người Goryeo tắm 3-4 lần một ngày, đàn ông và phụ nữ thường tập trung ở một khúc sông rộng ở Gaeseong và tắm với nhau”. Phụ nữ thời đó thường mặc váy ramie để xuống sông tắm. Quan niệm tắm để điều trị và ngăn ngừa bệnh tật cũng khởi đầu vào giai đoạn này. Theo sách “GoryeosaJeolyo: Essentials of Goryeo History”, những vị vua triều đại Goryeo có sở thích đến suối nước nóng và cho những người hầu bị bệnh tắm nước nóng ở đây. Văn hóa tắm hơi ở bán đảo Triều Tiên lan sang Nhật Bản khi người Baekje truyền bá đạo Phật sang đây. Nhật Bản có khí hậu nóng ẩm khác với Hàn Quốc và cũng có nhiều suối nước nóng, nên văn hóa tắm hơi trở nên phổ biến theo một cách hoàn toàn khác.

Ở Hàn Quốc người ta thường kỳ cọ để cơ thể hoàn toàn sạch sẽ rồi mới tắm, trong khi ở Nhật Bản người ta chỉ việc rửa cơ thể sạch sẽ bằng nước mà không cần kỳ cọ.Ở tư gia, người ta đổ nước nóng đầy bồn và từng người trong gia đình lần lượt vào bồn tắm, bắt đầu từ người lớn nhất trong gia đình. Vào triều đại Joseon, việc phô bày cơ thể bị cấm đoán vì quan niệm Nho giáo. Kết quả là tầng lớp hoàng tộc và thượng lưu tạo ra trang phục để mặc trong khi tắm. Suốt một thời gian dài kiểu tắm này có tên là “tắm cục bộ”, bằng cách dùng một cái xô hoặc cái thùng để tắm, và kiểu tắm toàn bộ cơ thể trở thành sự kiện đặc biệt vào những dịp nhất định. Samjitnal (mùng 3 tháng 3), Dano (mùng 5 tháng 5), Yudutnal (15 tháng sáu), and Chilseok (7 tháng 7) là những ngày nghỉ vào thời vua Joseon cho phép tầng lớp bình dân được tắm toàn bộ cơ thể. Việc sử dụng thảo dược hay hương liệu trong khi tắm trở nên phổ biến vào thời vua Goryeo. Phụ nữ thường tắm bằng nước hoa đào hoặc hoa lan để có làn da trắng trẻo mịn màng. Kiểu ‘Tắm Đẹp’ với thành phần gồm lá cây thân cây và trái cây được nấu chín hai lần sau đó trộn đều với nước tắm, cũng rất phổ biến vào thời Joseon. Có hai kiểu tắm phổ biến nhất là Tắm Nước Sâm với lá sâm được ủ và Tắm Nước Tỏi với tỏi được hấp trong túi vải và ngâm với giấm. Càng về sau tắm hơi không còn phổ biến như trước nữa, nhưng phụ nữ thời Joseon vẫn ao ước có làn da thơm, đẹp và trắng trẻo. Điều này có nghĩa phụ nữ hiện đại không phải là những người đầu tiên quan tâm đến những giờ tắm rửa với hương liệu để có sắc đẹp, hương thơm và sức khỏe.