Koo Bohnchang

Ông và Sulwhasoo có vài điểm tương đồng: ông thay đổi tư duy nhiếp ảnh ở Hàn Quốc còn Sulwhasoo thay đổi lịch sử mỹ phẩm của Hàn Quốc. Đồng thời ông cũng cộng tác với Sulwhasoo.
Tôi có lần làm việc với những thiết kế hộp đựng đã sử dụng ở bảo tàng nghệ thuật Amore Pacific. Tôi rất hài lòng với công việc đó vì nó đã cho tôi cơ hội thông dịch lịch sử mỹ phẩm theo cách mới để làm gương mặt tiêu biểu cho Hàn Quốc. Khi tôi nhận những hộp đựng mỹ phẩm sản xuất từ những năm 1960-1970, tôi đã nghĩ rằng “mình đã thấy chúng trong cái hộp đồ trang điểm của mẹ”, và đã gợi lại rất nhiều kỷ niệm.



Ông hẳn là rất quan tâm đến mỹ phẩm khi còn trẻ.
Không hẳn (cười). Nhưng bố mẹ tôi có chút liên hệ với Sulwhasoo. Sulwhasoo đã hướng đến thương hiệu mỹ phẩm thảo dược Hàn Quốc dựa trên nhân sâm. Ý tưởng này xuất phát từ cố chủ tịch Sung-hwan Suh là người từng sống ở thị trấn Kaesong rất nổi tiếng về nhân sâm. Bố mẹ tôi cũng từng sống ở Kaesong. Người dân ở Kaesong có đặc điểm độc đáo. Họ không thích nợ người khác bất cứ thứ gì, nhưng họ lại thích giúp đỡ người khác. Đối với họ việc giữ lời hứa cũng là một điều quan trọng như mạng sống vậy. Đó hẳn là đặc tính nổi bậc của các lái buôn người Kaesong. Ngay cả người Nhật Bản cũng thất bại trong việc thống trị thương mại ở Kaesong trong giai đoạn luật lệ Hoàng gia được áp dụng.

<JM 08>, Koo Bohnchang, Năm 2006

Thật là một mối quan hệ rất đặc biệt theo nhiều cách. Dưới con mắt của một nghệ nhân, ông muốn Sulwhasoo chuyển mình để chuẩn bị cho kế hoạch 50 năm tới như thế nào?
Hầu hết các nhãn hiệu hàng đầu thế giới đều có thiết kế logo hoặc hộp đựng có chi tiết thú vị. Người tiêu dùng khắp thế giới bị mê hoặc bởi hình ảnh của các mẫu thiết kế có xu hướng rất trung thành với thương hiệu như vậy. Con đường Sulwhasoo đã chọn trong suốt 50 năm qua là quá đỗi tuyệt vời. Bởi ‘Sulwhasoo’ được kết hợp với hình ảnh nhất định trong tâm trí mọi người, tôi hy vọng hình ảnh này sẽ cũng cố để trở nên ngày càng ấn tượng hơn với nhiều người trên thế giới như là một thương hiệu mỹ phẩm toàn cầu.



Tôi nghe nói ông đã cảm hứng từ cuốn tiểu thuyết <Trường kỷ Đỏ>. Ông đã có danh tiếng vang dội, nhưng ông có từng nghĩ đến những giấc mơ khác không? Đã có đối tượng mới nào tạo cảm hứng cho ông chưa?
Nhìn lại, thì series <Mặt nạ> và <Đồ sứ Trắng> tôi thực hiện hồi 50 tuổi đã trải qua 10 năm. Có lẽ chúng sẽ được tiếp tục thực hiện thêm một thời gian nữa vì có một số thứ tôi chưa hoàn thiện. Trong vài năm cuối của loạt tác phẩm, tôi đã dự tính làm sao để làm việc với ‘vàng’, vốn là một thiết kế thường thấy của loài người. Tôi có kế hoạch lấy khung nhìn các vật thể bằng vàng trên thế giới, như tượng Incan ở Peru. Tôi muốn bao phủ sỏi với những thước phim bằng vàng như bạn thấy trong những bức hình phía sau tôi, và chụp ảnh chúng để đưa vào series tác phẩm của tôi. Tôi vẫn còn một chặn đường dài phía trước.

Chúng ta đang sống trong kỷ nguyên siêu tốc độ, nơi mọi thứ trở nên lỗi thời rất nhanh. Là một nghệ nhân cô đọng những tính chất đặc trưng của vật thể, bí mật để vượt qua khỏi điều được xem là hiển nhiên này của ông là gì?
Tôi không biết những thứ khác thế nào, nhưng đây là cách tôi nghĩ về nhiếp ảnh. Dù cho là bức ảnh thương mại được khách hàng yêu cầu, tôi cảm thấy bức ảnh đó hầu như không hoàn hảo khi nó chỉ phản ánh được sự tiếp cận và hiểu biết của tôi. Tôi cần nhìn nó bằng sức cảm quan của tôi, đối tượng đang ‘thở’ một cách độc lập trên nền ảnh. Tôi muốn người khác có thể cảm nhận được điều này một cách rõ rệt. Là một nhiếp ảnh gia, tôi luôn luôn trau dồi sự điềm tĩnh với ‘hài hòa và cân bằng’ để bảo đảm chất lượng phù hợp.



Có người nói rằng ông sẽ giác ngộ vào một thời điểm nhất định. Điều này cũng phù hợp với ông chứ?
Tôi không chắc. Tôi vẫn đang thử nghiệm thường xuyên những thiết bị của ‘ánh sáng’, ‘phông nền’, và ‘khoảnh khắc’ để lưu giữ điều gì đó không thể mô tả được bằng ngôn ngữ loài người và giành hết cho tôi để có được cái chuẩn nhất trong số hàng trăm lần thử nghiệm.



Sau cùng, hãy nói cho chúng tôi về triển lãm hay kế hoạch sắp đến của ông.
Tôi nghĩ tôi có quá nhiều buổi triển lãm dạo gần đây, nên tôi không thực sự có bất cứ kế hoạch nào cụ thể và lúc này. Nhưng công việc luôn đến sau một công việc khác. Thật khó để chụp những bức ảnh về đồ sứ trắng vì trước đây những viện bảo tàng không tỏ ra hợp tác, nhưng ngày nay họ đã tự nguyện mở cửa cho chúng tôi vào.