Đong đầy niềm vui và lời chúc phúc

Tại Hàn Quốc, bữa tiệc đầu tiên trong đời những đứa trẻ mới sinh là tiệc mừng 100 ngày. Ngày xưa, lúc giai đoạn tỷ lệ tử vong của trẻ em ở mức cao thì đứa bé được100 ngày tuổi được xem như một điều may mắn với sức khỏe tốt. Đó là một trong những lý do để chúc mừng đứa bé cùng gia đình. Trong bữa tiệc này, gạo, bánh gạo và trái cây sẽ được bày trên bàn. Ngoài ra các món đồ cũng được bày lên để chờ đứa bé chọn, xem như một cách bói tương lai của đứa bé. Gạo hay tiền mang ý nghĩa giàu có, cuộn chỉ hay mì có ý nghĩa trường thọ, và bàn chải hay thanh mực có nghĩa là sự thành công. Đối với bé gái, cây kim hay cái kéo được dùng thay cho cái nơ. Bữa tiệc hạnh phúc nhất trong đời người hẳn là đám cưới. Kể từ thời Tam Quốc, heo và gà được đặt trên bàn trong tiệc cưới vì nó biểu trưng cho sự phong phú và khả năng sinh sản. Quả lựu, nho và chà là cũng được dùng rộng rãi. Từ thế kỷ 15, thức ăn thường được xếp thành bốn hàng trên bàn tiệc, nhưng sau này cách thức này được bãi bỏ do sự hão huyền của tầng lớp cai trị muốn chất nhiều thứ lên bàn tiệc của họ hơn của khách. <Biên niên sử Sejong> ghi lại rằng “Tốt hơn nên bày biện bốn hàng thức ăn trên bàn và tuân theo những phong tục truyền thống”.

Bàn tiệc cho lễ cưới được gọi là ‘Keunsang’ hay ‘Gobaesang’. Thức ăn được chất thành cột với bàn tiệc ‘Gobaesang’ và đây là phong tục xa xưa của Hàn Quốc để ăn mừng một dịp đặc biệt như đám cưới, mừng thọ 60 tuổi hay kỷ niệm 60 năm ngày cưới. Đó là biểu trưng cho sự bày biện đầy màu sắc cho bàn ăn. Bàn tiệc Gobaesang đẹp nhất được thiết kế vào dịp sinh nhật của vua Sunjo vào ngày 29 tháng hai năm 1829. Cột thức ăn cao xấp xỉ 65cm. Văn hóa tiệc tùng ở các quốc gia Châu Á có những nét tương đồng với những sự khác biệt không đáng kể. Ở Trung Quốc người ta mừng tiệc ‘Đầy Tháng’ khi đứa bé mới sinh được 30 ngày tuổi. Điều này khá giống với tiệc 100 ngày ở Hàn Quốc. Người Nhật có tiệc mừng ‘Kaneki’ tương tự tiệc mừng thọ 60 tuổi ở Hàn Quốc. Bữa tiệc này khởi đầu bởi tầng lớp quý tộc trong thời kỳ Nara ở Nhật Bản vào thế kỷ thứ tám và được truyền bá vào tầng lớp bình dân. Âm nhạc là thứ thiết yếu cho các bữa tiệc. Trong văn hóa truyền thống Hàn Quốc, âm nhạc giải trí liên quan chặt chẽ với tiệc tùng được gọi là ‘Pungryu’. Pungryu được phát triển theo nhiều cách như các buổi trình diễn hoàng gia có quy mô lớn và khiêm tốn đối với giới bình dân. Bài hát có tên <Hanyagga> được soạn vào thế kỷ 19 nhằm miêu tả rõ ràng sự vui thú trong bữa tiệc Pungryu. Những tiếng sáo flute để khiêu vũ nhảy múa và tiếng đàn nhị Haegeum để gảy lên với mùi nhựa thông. / Trống Janggo được giữ chặt để phát ra âm thanh lớn. / Những âm thanh tuyệt vời của gió và suối chảy như thôi miên cả tâm hồn và thể xác. / Những bài hát của Eobusa, Sangsabyeolgok, Hwanggyetaryeong, Maehwataryeong. / Những bài hát của Japga và Sijo làm hài lòng thính giác. / Các vũ công quấn khăn trên đầu. / Những nàng tiên Musan đến hòa và điệu nhảy anyeongsan Ilchum.