Kwak Chul An

Trước hết, chúng tôi muốn nghe về hình mẫu trên trang bìa.
Đây là 'Chiếc ghế Moire' sử dụng các hiệu ứng Moire, có nguồn gốc từ tiếng Pháp, có nghĩa là mô hình lượn sóng. Khi tôi còn trẻ, tôi đã cảm thấy rất hứng thú khi thấy rằng màu sắc của rèm cửa nhìn từ góc độ khác nhau cho ra các hiệu ứng khác nhau khi chúng được dựng bởi các mô hình chồng chéo. Tôi nghĩ mình nên sử dụng phương pháp này một ngày nào đó, nhưng tôi không biết nên ứng dụng lên đâu cho đến khi tôi nhìn thấy kết cấu Organza lụa của Hanbok được đưa ra bởi một nhóm sinh viên Nghệ thuật Dệt. Khi bạn chồng chéo hai lớp organza, các sợi dọc và sợi ngang tạo ra một mô hình lượn sóng. Tôi đã tính toán để tìm ra vị trí các mô hình lượn sóng tốt nhất, và sau đó bọc nó với nhựa epoxy trong suốt.


Bạn chắc hẳn đã phải xây dựng một bí quyết riêng cho quá trình này. Và có lý do cụ thể mà bạn đã chọn một chiếc ghế?
Tôi nhận ra điểm mấu chốt rằng một mô hình hấp dẫn có thể được tạo ra với một mảnh tối dệt ở phía dưới và một mảnh nhẹ dệt ở phía trên, và rằng hiệu ứng có thể được tối đa hóa sắc màu bổ sung. Nếu bạn hỏi tôi tại sao nó phải là một chiếc ghế, đó là vì chiếc ghế có thể hỗ trợ trọng lượng cơ thể của một người, là món nội thất cơ bản, và đồng thời là một tác phẩm nghệ thuật mà tập trung vào chất liệu của chính nó hơn là hình thức bên ngoài.

Tại đâu mà bạn thực hiện được điểm giao thoa giữa thiết kế và chức năng?
Về cơ bản, tôi tin rằng chức năng duy nhất của một đồ nội thất là cung cấp một cảm giác 'chiều cao.' Đồ đạc quyết định chiều cao nơi bạn ngồi, chiều cao nơi bạn nằm xuống, hoặc chiều cao nơi bạn treo quần áo của bạn. Do vậy có rất nhiều trường hợp mà bạn có thể can thiệp. Công Thái Học có thể được đưa vào để nhấn mạnh cho chức năng, và sau đó bạn có thể tìm cách cho nghệ thuật được giao thoa. Đó là những gì làm cho đồ nội thất trở nên thú vị, và cũng quy định cho số phận của món đồ ấy nữa. Do đó, đồ nội thất trở thành một chất liệu tốt cho các nhà thiết kế. Nhưng cuối cùng, những gì bạn lựa chọn, là thiết kế hay chức năng cũng là quyết định nằm ở người tiêu dùng, chứ không phải của nhà thiết kế.


Dường như học tập tại Hà Lan đã có ảnh hưởng lớn đến bạn.
DROOG DESIGN, một nhóm thiết kế đến từ Hà Lan nổi lên vào năm 1993, đã làm rung chuyển thế giới của ngành thiết kế. Droog nghĩa là 'khô', và cũng là một sự mỉa mai vì nó có ý nghĩa xóa bỏ đi những xu hướng trước đó trong thiết kế với các hiệu ứng nhãn quan, và xử lý tất cả các vấn đề thiết kế của thế kỷ 21. Tôi đã có một bài học để đời từ hiệu trưởng trường học của tôi, cũng là giám đốc nghệ thuật của DROOG DESIGN GROUP. Tất nhiên, tôi gặp khó khăn vì nguyên tắc giáo dục của nó nhấn mạnh đến khía cạnh nhân đạo, so với việc giáo dục Hàn Quốc mà chủ yếu tập trung vào cảm giác thẩm mỹ.


Bạn có phải đối diện với xung đột nào với vai trò là một giáo sư không khi bạn đã phải tiếp thu những nền giáo dục khác nhau?
Tôi không có một triết lý hoàn chỉnh, nhưng nguyên tắc của tôi là không bao giờ xác nhận thiết kế của sinh viên. Tôi cũng cố gắng hạn chế tối đa ảnh hưởng của việc đánh giá trong tác phẩm của họ càng nhiều càng tốt. Tôi cho điểm nhiều trong việc tham dự và tham gia. Về cơ bản, tôi không chắc chắn cho dù bạn có thể dạy nghệ thuật thông qua việc giáo dục. Đó là lý do tại sao tôi giảm thiểu các đánh giá về nghệ thuật.


Thiết kế kết thúc với Giwa, đó là lớp ngói được sử dụng trên mặt ngoài của tòa nhà, gợi nhớ đến những bức tường ốp gạch, đơn giản mà thu hút khó cưỡng.
Tôi chọn Giwa như một loại vật liệu bởi vì tôi nhận ra rằng, "Kết quả của nghệ thuật được thay đổi khi tôi thấu hiểu chính vật liệu ấy, và quan điểm của tôi về những thay đổi trên vật liệu," sau khi suy ngẫm về 'cách mà các dạng thức được tạo ra' khi đang du học tại Hà Lan. Nếu tôi nhận ra điều đó trước, sau đó tôi sẽ tạo ra biểu mẫu tuyệt đẹp bằng cách phác thảo và chạm khắc gỗ ngẫu nhiên. Khác với suy nghĩ trước đây của tôi khi tôi đang học thiết kế về bối cảnh xã hội. Tất nhiên, tôi không đủ kinh nghiệm để tổ chức một cách hoàn hảo những suy nghĩ của tôi về việc xáo trộn, nhận ra hình thức nào hợp lý và cách để tiếp cận logic. Trước đây, tôi đã có thể coi các vật liệu, chẳng hạn như nhà truyền thống của Hàn Quốc, Dancheong, và Five Color Directional, như những điều cấm kỵ vì chúng đã bị suy thoái về mặt thương mại, và hệ quả của việc thay đổi quan điểm của tôi chính là ngói. Ngói là vật liệu biểu trưng cho yêu và ghét phân minh điều đó gần như buộc tôi phải từ bỏ cuộc đua này nhiều lần. Tôi rất vụng về ban đầu khi khắc gạch bằng máy mộc, tôi đã bị ám ảnh đến mức thiết kế và đặt hàng máy cho riêng mình. Một bậc thầy ngói lợp từng nói, "Ngói nướng trong lò xuất hiện với các màu sắc khác nhau, và đẹp hẳn khi ta sắp xếp chúng," khi mô tả về màu sắc tuyệt đẹp của ngói.


Đó là một cuộc cách tân mà bạn đã mang 'Giwa,' một vật liệu bên ngoài, vào không gian nội thất cho lần đầu tiên. Với kinh nghiệm đó, liệu sẽ có một 'dự án cách tân' đó chứ?
Hiện bây giờ, tôi đang tập trung vào Moire. Làm việc với chất liệu ngói khá là khó khăn, và ưa phân cực, nhưng Moire có thể được sản xuất hàng loạt. Tôi chỉ muốn nghe những người quen biết của tôi nói, "Bạn không bao giờ ngừng làm việc, dù rằng đã là một giáo sư."