Kim Joonyong

Lần đầu tiên nhìn thấy tác phẩm nghệ thuật trên trang bìa, tôi cứ nghĩ đó là một bông hoa đang nở.
Tôi rất vui khi nghe rằng dường như ý định của tôi đã được người khác cảm nhận. Như bạn nói, tôi đặt tên cho nó là “Rơi xuống vực thẳm” như là một phần trong các tác phẩm hoa, và có vẻ như tác phẩm này đã lôi cuống bạn khi bạn nhìn từ trên xuống. Tác phẩm của tôi nói thường dày, nhưng lần này thì có những phần rất mỏng. Cũng khó cho bạn để sở hữu nó nếu bạn là nhà sưu tập. Tôi đã dùng thủ thuật làm nhạt dần để lên màu cho phần bên trong tác phẩm trở nên rõ ràng để rồi kết thúc trong cảm giác cực độ.


Tôi thắc mắc không biết ông làm cách nào để lớp thủy tinh dày trở nên mỏng hơn.
Về cơ bản, nghề làm pha lê tạo ra phương pháp thổi qua ống thép. Sau đó tôi dùng phương pháp làm bóng để làm mềm mại bề mọc. Do đó, tôi có thể đạt được độ dày rồi mỏng dần làm cho các tia sáng đi qua theo những hướng khác nhau. Một trong những thuộc tính quan trọng của thủy tinh là độ trong suốt cho ánh sáng xuyên qua. Tôi chọn phương pháp này để có lợi thế càng nhiều càng tốt. Dễ dàng đưa vào, như ánh sáng và bóng của nét vẽ bằng mực.

Đó có phải lý do ông chọn nghề thổi thủy tinh, vốn không phổ biến như nghề gốm?
Tôi đã bị mê hoặc bởi sắc đẹp của pha lê trước khi vào đại học. Tôi từng hy vọng chính tay mình làm ra cái gì đó có tính thẩm mỹ cao hơn là chỉ đánh giá vẻ đẹp đó. Nhưng không thực sự dễ dàng để thể hiện cái đẹp. Khi bạn treo 10 ký thủy tinh ở đầu ống thép, trông như một đứa trẻ đang nhịp nhàng. Thủy tinh sẽ đong đưa giống như chất lỏng. Khối thủy tinh của tôi nặng khoảng 30 đến 40 ký, nên tôi cần khoảng 7 người để làm việc cùng. Tôi đã tìm kiếm sự hỗ trợ từ những nghệ nhân đồng chí hướng, những người đủ khả năng gánh vác khối lượng công việc của tôi. Do đó tôi nghĩ rằng tôi không thể làm việc khi về già.


Cuộc sống là một chuỗi những bài học, và tôi thắc mắc bằng cách nào mà ông đạt đến kỹ năng hiện tại.
Nghề tay phải của tôi là thợ gốm, nên tôi thấy mình như đang cố gắng tạo nên sự cảm nhận nghề gốm bằng cách sử dụng thủy tinh trong suốt 10 năm kể từ khi tốt nghiệp. Tôi đã khám phá bản thân mình và tiếp tục làm điều đó cho đến năm 2006, và sau đó tôi cảm thấy có gì đó không trọn vẹn. Thậm chí tôi đã dừng tất cả công việc suốt 4 năm sau lần đó. Tôi gặp gỡ nhiều nghệ sĩ trong thời gian đó, và đã thử nhiều phương pháp ngoài việc thổi thủy tinh. Sau đó tôi tìm ra con đường của riêng tôi khi nhìn thấy lớp nước đánh bóng. Mặc dù lúc đó tôi không làm việc, nhưng những trải nghiệm đầy giá trị đã tạo nên con người tôi ngày hôm nay.


Hẳn là ông không chỉ áp dụng một phương pháp mới, mà ông còn thay đổi cả triết lý sống của mình.
Dĩ nhiên! Nhớ lại ngày ấy, tôi nhận ra rằng tôi chỉ cố gắng làm những gì đã học dựa trên lý thuyết. Để đánh giá chính mình nghiêm túc hơn, tôi đã nghĩ mình làm việc chỉ để khoe mẽ. Khi tôi nhận ra rằng mình không để tâm vào tác phẩm, tôi đã bỏ hơn 10 tiếng mỗi ngày để đứng trước lò nung trong gần 10 tháng. Đó là khoảng thời gian hạnh phúc trong đời, kể từ khi đó, tôi đã học được cách hoàn thành công việc khi một tác phẩm đã xong chứ không phải đợi đến hạn cho một triển lãm. Tôi thường vẽ những ý tưởng của mình lên kính, nhưng giờ đây tôi đang khám phá những đặc tính ban đầu của thủy tinh.


Thế rồi ông đã thay đổi cách tiếp cận những ý tưởng và chủ đề?
Đúng vậy. Giờ đây ý tưởng của tôi từ hoa và các loại hạt trong thiên nhiên, và tôi biểu diễn những gì mình cảm nhận được trong khi đi du lịch cùng gia đình. Tôi ước mình có thể tạo ra các màu sắc tôi đã khám phá lúc bình minh hay sự huy hoàng đến rúng động con tim của buổi hoàng hôn. Tôi cũng đang tập trung làm các tác phẩm thấu kính. Tôi bị ảnh hưởng bởi những tác phẩm của Anish Kapoor. Thủy tinh hấp thụ không gian xung quanh vì sự trong suốt, vì vậy tôi khắc kính thành một thấu kính lõm để tạo ra những hình ảnh khác nhau cho mỗi tác phẩm. Tôi có ý định tìm hiểu thêm về thấu kính.


Hẳn là ông gần hơn với vai trò giáo sư, chứ không còn là nghệ sĩ nữa.
Tôi bắt đầu giảng dạy vào năm 2000 và đang cộng tác cho đại học Cheongju từ năm 2011, một khoảng thời gian khá dài. Trước tiên, tôi muốn biến sinh viên của mình thành các nghệ nhân. Trong thực tế, tuy nhiên chỉ 2-3 người trong số 50 sinh viên trở thành nghệ nhân thực thụ. Nên tôi cố gắng không tham lam để hướng các em trở thành bậc thầy nghệ nhân, nhưng tôi tập trung giúp các em tìm hiểu về xã hội thông qua ‘thủy tinh’, nơi mà hầu hết sinh viên sẽ phải bương chải để kiếm sống. Bằng cách sở hữu những vật dụng sáng tạo, các em có thể dễ dàng thích ứng với bất cứ công việc nào. Phần lớn sinh viên tìm việc làm về thiết kế hoặc nội thất, và các em bảo tôi rằng trải nghiệm về làm việc với thủy tinh đã giúp các em rất nhiều.


Hãy cho chúng tôi biết kế hoạch của ông trong tương lai gần và xa.
Vẫn còn nhiều việc tôi muốn làm và muốn nói đến. Như tôi từng nói, đây là công việc đòi hỏi sự tập trung cao độ, nên tôi không thể làm được những gì tôi đang làm trong 10 năm tới. Nhưng mỗi ngày tôi sẽ làm một ít, như thế dễ dàng hơn, và giao tiếp rộng rãi với nhiều người hơn.