Thời gian cho việc thanh tẩy cơ thể và tâm hồn

Vì tắm rửa là một trong những giới luật của nhà Phật, nên vào thời Tam Quốc và triều đại Koryo, việc tắm rửa trở thành phong tục cộng đồng. Nhưng với ảnh hưởng của Khổng giáo vào triều đại Joseon, việc tắm chung hoặc phô bày cơ thể nơi công cộng đã bị ngăn cấm, vì vậy những thành viên hoàng tộc và những người có tư tưởng tiến bộ đã dùng đồ tắm. Với tên thường gọi là ‘tắm từng vùng cơ thể’, mục đích của phong tục tắm này không phải để làm sạch mà là để chăm sóc da và sức khỏe. Việc tắm bồn trở nên phổ biến trong giới hoàng gia và tầng lớp tiến bộ, là một kiểu tắm cho nửa thân người. Bột đậu đỏ và đậu xanh thường được ưa chuộng trong việc thanh lọc còn bột ngũ cốc được xem như một loại chất tự nhiên giúp tẩy sạch da chết. Ngoài ra, người ta còn pha nhiều loại thân, rễ, lá, trái cây để chữa bệnh và chăm sóc da cho người con gái trước ngày cưới. Trong các loại nước tắm dưới thời Joseon, loại nước tắm được ưa chuộng rộng rãi và có chất lượng nhất là ‘Nước tắm Sâm’ với Nhân sâm Hàn Quốc được pha chế cùng với lá sâm. Với công dụng làm cho làn da mịn màng và rạng rỡ, tắm nước sâm trở nên rất phổ biến và đặc biệt được ưa chuộng bởi phụ nữ quý tộc.

Tắm nước tỏi cũng mang lại nhiều kết quả tốt, một túi vải chứa tỏi kèm thêm một chút giấm được chuẩn bị sẵn. Tắm loại nước này không chỉ tốt cho da mà còn giúp ngăn ngừa chứng tê cóng trong tiết trời lạnh giá. Ngoài ra người ta còn tắm với các loại cây hoặc trái theo mùa, ví dụ như cây hoa Diên vĩ vào cuối mùa xuân, quả đào vào mùa hè hoặc trái Yuzu vào mùa đông. ‘Nantang’, hỗn hợp với thành phần gồm các loại hoa lan được trộn với nhau, được sử dụng quanh năm với hương thơm nhẹ nhàng. Hỗn hợp này rất hữu ích trong việc loại bỏ mùi tanh của bột đậu xanh hay đậu đỏ. Bạn có thể tìm thấy trong các văn bản cổ xưa, các vị hoàng đế ở Hàn Quốc rất thích tắm suối nước nóng. Nhật bản được xem là xứ sở mà mọi người rất thích tắm. Việc tắm bồn có ý nghĩa là ‘làm ấm cơ thể đến tận xương tủy’, nên họ thích tắm nước nóng dù là đang giữa mùa hè. Người ta để cơ thể được thư giãn trong nước nóng, xua đi những mệt mỏi và lấy lại sức khỏe. Lịch sử của nhà tắm công cộng ở Nhật Bản vào khoảng thế kỷ thứ 6, khi đạo Phật được du nhập vào Nhật Bản. Vào thời Edo, các nhà tắm công cộng lại càng phát triển và nét văn hóa này tiếp tục được duy trì. Đế chế La Mãn cũng có một nền văn hóa tắm rửa rất quyến rũ. Hoàng đế Augustus bắt đầu xây dựng các nhà tắm công cộng từ khoảng 2000 năm trước, và còn khoảng 850 nhà tắm vào cuối thời La Mã. Nhà tắm không chỉ dành cho việc thanh tẩy cơ thể, mà còn là không gian xã hội rộng rãi với phòng xông hơi, thư viện, cửa hàng và thậm chí là sân vận động. Các phòng tắm nước suối lớn được dựng nên ở bất cứ nơi nào người La Mã dừng chân, như ở Bath – Anh Quốc, Baden – Thủy Sĩ, Baden-Baden – Đức, và Vichy – Pháp. Những nhà tư tưởng tiến bộ thảo luận về chính trị, văn hoá kinh tế trong các khu nhà tắm.