Eum Yoonna

Nghề dệt thủ công khá lạ so với các nghề thủ công khác, điều đặc biệt của nghề này là gì?
Tôi thường được hỏi về điều đó, mọi người thường hỏi nghề này khác với thiết kế thời trang ra sao. Ví dụ khi làm một cái túi, tôi nghĩ nó là nghề thủ công, nhưng hầu hết mọi người coi tôi và công việc của tôi liên quan đến thời trang. Điều đó khiến tôi suy nghĩ, sự khác biệt giữa hàng dệt và thời trang thực sự rất mơ hồ. Về mặt cá nhân, tôi phân loại các thợ dệt và nhà thiết kế thời trang như sau: thợ dệt thiên về thảo luận nghiên cứu trên vật liệu, trong khi nhà thiết kế thời trang thiên về kết quả cuối cùng hơn là quá trình. Các nghệ sĩ áp dụng vật liệu và kỹ thuật ban đầu của họ cho các đối tượng khác nhau như các thành phần, trong khi nhà thiết kế chú trọng vào chính các đối tượng, thay vì các nghiên cứu không ngừng nghỉ trên một loại vật liệu nhất định.


Ý của cô là thái độ đối với vải vóc quyết định ai là nghệ sĩ và ai là nhà thiết kế. Vậy tại sao cô chọn vật liệu là dây leo núi?
Có lẽ trước tiên tôi nên giải thích làm thế nào tôi làm quen với nghề đan móc. Tôi từng là nhà thiết kế, không chuyên về thủ công, nhưng tôi đã làm một sản phẩm đan bằng tay cho đồ án tốt nghiệp. Nhưng sau đó tôi biết rằng len chỉ phù hợp với mùa đông, nên tôi đã tìm kiếm một loại vật liệu khác tương tự như len nhưng không bị hạn chế theo mùa. Khi đó tôi đã phát hiện ra dây thừng, hạn chế của sợi len là chung không đàn hồi khi bị kéo dãn, nhưng dây thừng leo núi hiếm khi bị biến dạng. Ngoài ra tôi thậm chí có thể đặt hàng các màu sắc tôi muốn.

Vì vậy đó là cách cô quyết định kỹ thuật và vật liệu của riêng cô. Giờ đây, tôi rất tò mò về cách cô thực sự tạo ra các tác phẩm nghệ thuật.
Những món đồ của tôi, có túi xách, nón, đồ chụp đèn, và chân đế để nến. Những thứ đó không phản ánh một kế hoạch hay quyết định cụ thể, nhưng tôi đã thử nghiệm nhiều kỹ thuật khác nhau phfu hợp với dây thừng mà phù hợp với các đối tượng thường ngày. Trước tiên, trong đầu tôi nghĩ đến một cái giỏ thay vì đồ chụp đèn, nhưugn tôi nghĩ về cái gì đó ấm áp khi tiếp xúc và cứng chắc như nhựa. Tôi sơn mặt trong của cái giỏ để cố định hình dạng, và chuyển đổi thành cái chụp đèn. Kết quả thật thú vị.


Nghề đan sợi có lịch sử lâu đời, thật khó để đưa kỹ thuật mới vào nghề này. Cô có đối mặt với bất kỳ khó khăn kỹ thuật nào không?
Đây là điều mà tôi suy nghĩ mỗi ngày: thợ gốm có máy xay, trong khi tôi có máy may. Tôi buộc lại dây thừng để tạo ra chiếc máy bay với những đường chỉ. Tôi từng tham gia một hội thảo và rất ngạc nhiên khi nghe một nghệ sĩ tên Anton Alvarez đã chế tạo chiếc máy phù hợp với công việc của riêng ông. Cá nhân tôi thấy rất khó để tạo ra độ nghiêng của máy bay khi dùng máy may của tôi. Sẽ rất tuyệt nếu có thể tạo ra chiếc máy của riêng mình như ông ta. Nếu có thể tạo ra một thương hiệu và các công cụ cần thiết cùng một lúc, đó sẽ là hành trình rất thú vị.


Tôi nhận thấy đan sợi truyền thống không hoàn toàn phfu hợp với hình ảnh một nghệ sĩ trẻ
Như đã từng nói, lần đầu tôi được giới thiệu để đan sợi khi còn ở trường đại học, và tôi tin rằng sự chậm trễ của sự quen thuộc tạo ra điều mới mẻ. Thật buồn cười khi thấy người ta ngạc nhiên khi tôi nói với họ rằng tôi đan bằng dây thừng, không phải là len sợi. Tôi muốn viết một cuốn sách về mọi thứ bạn có thể làm với dây thừng trong thời gian sớm.


Nhưng tôi nghe nói rằng hàng dệt là vật liệu khó tiếp cận nghệ thuật, không như những vật liệu thủ công khác.
Đúng là như vậy, bởi nghề dệt và thời trang đã san sẻ cho nhau một vùng xám, như tôi đã nói, có vấn đề về việc thiết lập thể loại của bạn và cạnh tranh với hàng hóa sản xuất hàng loạt về mặt giá cả. Ở Hàn Quốc, người ta thường không nhận ra giá trị của các tác phẩm nghệ thuật được tạo bởi người thợ dệt. Tôi đã nghĩ về điều đó rất nhiều, nhưng tôi nghĩ đó là vì trị trường cung cấp ở Dongdaemun rất ấn tượng. Vật liệu bằng kim loại hoặc sứ không dễ tiếp cận và có phần bí ẩn, nhưng dệt may có thể dễ dàng tìm thấy ở bất kỳ thị trường nào. Người tiêu dùng đã biết nhiều về quá trình sản xuất và chi phí nguyên vật liệu, vì vậy họ không muốn đánh giá giá trị của nghệ dệt như là tác phẩm nghệ thuật. Chỉ và thập kỷ trước hầu hết các gia đình sở hữu một máy may, và các bà mẹ sẽ đan găng tay và áo len vào mùa đông.


Có loại vật liệu nào cô muốn thử trong tương lai không?
Tôi sẽ tiếp tục với dây thừng, vì vậy tôi sẽ tập trung vào các biến thể của vật liệu này. Tuy nhiên tôi đã tham gia một cuộc thi mà thôi phải lần đầu tiên tạo ra sản phẩm bằng giấy Hàn Quốc, và tôi thực sự thích sản phẩm đó. Ngoài ra tôi muốn tiếp tục khám phá cách dệt may có thể được tham khảo về kim loại, đối diện với với quang phổ. Mẫu chân đế đèn cầy là một phần của cuộc thử nghiệm này, nhưung tôi thấy nó vẫn còn thô. Tôi thích các cấu trúc dệt 3D, vì vậy tôi tin rằng tôi đang hướng tới sự thuyết phục đó.


Kế hoạch khác của cô là gì?
Tôi đang lên kế hoạch để kết thúc năm nay với ‘Hội chợ nghệ thuật trong phòng nhỏ’ nơi tôi có thể giao tiếp với công chúng mà không có phòng trưng bày, và ‘Eulji-ro, Light Way’ tại DDP. Tôi muốn trở thành một nghệ sĩ không bao giờ mệt mỏi với công việc của mình. Ước mơ của tôi là bạn sẽ nghĩ đến một hình ảnh tự nhiên khi nghĩ đến Eum Yoonna, nghệ sĩ.