Kang Jun YoungGặp gỡ nghệ sĩ mới

Có vẻ như anh là một tên tuổi đại diện cho nghệ thuật vẽ tranh trên sứ theo phong cách hiện đại. Vậy anh đã lấy nguồn cảm hứng từ đâu cho các ác phẩm của mình?
Nói một cách ngắn gọn, tranh sứ là sản phẩm của ‘gia đình’ và ‘tuổi thơ’ của tôi.
Tôi là con trai cả trong gia đình, nơi ba thế hệ sống cùng nhau. Bà tôi đột ngột qua đời khi tôi tham gia nghĩa vụ quân sự. Khi ấy, tôi thực sự rất đau buồn vì bà đã dành cho tôi nhiều tình yêu cho tôi nhưng tôi đã không thể gặp bà lần cuối cùng. Để tưởng nhớ bà, tôi bắt đầu vẽ lên những chiếc bình ứ mà bà đã gìn giữ ở sau nhà. Sau đó, tôi đã thay đổi sử dụng sơn mài và bột màu, đó chính là khởi đầu tạo nên những tác phẩm tranh sứ của tôi.

Điều độc đáo là những hình ảnh trên các tác phẩm của ảnh không chỉ có các bình hoa thường thấy mà là tranh graffiti.
Sinh năm 1979, tôi luôn theo dõi Michael Jackson, người nghệ sĩ huyền thoại mà tôi luôn tôn thờ bằng cả trái tim, trên AFKN, một kênh của Quân đội Hoa Kỳ tại Hàn Quốc. Và cũng từ dó, tôi bắt đầu ngưỡng mộ văn hóa người Mỹ-Phi, văn hóa của những người sống cô lập. Dù từng vấp phải với sự phản đối của ông bà và cha tôi, nhưng cuối cùng tôi đã thành công rời Hàn Quốc đi du học sau khi học xong năm thứ nhất ở trường trung học. Mẹ là người đã ủng hộ, thừa nhận niềm đam mê nghệ thuật của tôi. Đó cũng là khoảng thời gian đẹp nhất trong đời bởi tôi đã được tận hưởng gần như trọn vẹn một nền văn hóa khác biệt mà tôi hằng ngưỡng mộ cho đến khi tôi phải quay trở lại Hàn Quốc vào năm cuối trung học do cuộc khủng hoảng IMF. Tất cả những trải nghiệm đó đã góp phần vào phong cách nghệ thuật của tôi ngày hôm nay.

Anh đã bao giờ cả thấy mình bị giới hạn khi chọn sứ làm phương tiện thể hiện các tác phẩm của mình?
‘Tranh sứ’ không phải là trường phái nghệ thuật mới mẻ, và tôi chắc chắn mình không phải là người đầu tiên. Nhiều họa sĩ đương đại như Picasso và Keith Hering đã sử dụng đồ sứ làm nền vẽ. Đó cũng là lý do khiến tôi chọn con đường này, và tôi nghĩ rằng mình vẫn còn nhiều điều để khám phá và gắn bó đối với chất liệu đặc biệt này qua dự án này, giống như tình yêu đối với bà tôi.

Sự pha trộn giữa gốm sứ châu Á và nét vẽ phương Tây là độc nhất vô nhị vì nó là sự kết hợp đối nghịch. Tuy nhiên, có lẽ nhờ vậy mà thông điệp truyền tải lại trở nên hấp dẫn hơn.
Tôi không phải là tạo ra các thông điệp. Tôi giống như người giới thiệu những thông điệp đó đến các bạn hơn. Và công việc của tôi là truyền tải thông điệp của những người mà tôi ngưỡng mộ, chẳng hạn như Paul Tillich, nhà triết học nổi tiếng thuộc phái thần học. Tôi thường tự nhắc nhở mình có nhận thức rõ rang về những thông điệp mình truyền tải, hầu hết chúng phải có mục đích thực tế và lien quan đến mong muốn cống hiến và tìm kiếm hạnh phúc an yên của nhân loại.

Tôi từng được thấy khiếu hì hước và khả năng sáng tạo của anh qua các tác phẩm của bộ sưu tập ‘Phân bón’.
Vào khoảng thời gian sau khi cha tôi - người hỗ trợ tài chính từ lúc tôi còn nhỏ, qua đời, tôi có dip tiếp xúc với những người họ hàng vốn sống tách biệt trước đây. Khi đó tôi đặc biệt chú ý đến các vật dụng bình dân hơn. Và tôi đã khám phá ra nhưng chiếc bình dùng để chuyển phân bón ở thời xưa. Tôi nghĩ rằng sẽ rất độc đáo và khác lạ nếu những chiếc bình này được làm bằng sứ cao cấp. Từ đó bộ sưu tập này ra đời.
Bạn có thể xem nó như một phần minh chứng cho sự ảnh hưởng của nền văn hóa Mỹ-Phi trong tôi.

Đã 12 năm kể từ triển lãm cá nhân đầu tiên của anh tại Ssamzie vào năm 2006. Đây có thể là thời gian cho một sự thay đổi.
Ở thời điểm hiện tại, với tư cách là một người nghệ sĩ, cũng như một cá nhân đã trải qua ‘hôn nhân và con cái’ theo tôi sự thay đổi nằm ở ‘thái độ’. Họa sĩ là những con người truyền đạt các phép tính và ý định của họ thông qua các ngôn ngữ hình ảnh, và tôi bắt đầu suy ngẫm về thái độ của mình đối với nội dung các tác phẩm. Bây giờ tôi thường nói về những câu chuyện vĩ mô hơn từ góc độ xã hội. Chẳng hạn, tôi nói về sự lựa chọn của con người.

Anh chính là người tạo ra câu chuyện đó?
Tôi đã bắt đầu nghĩ rằng cuộc sống là một con đường dài, được tạo thành từ nhiều chấm nhỏ - là các lựa chọn. Tôi đã từng truyền tải thông điệp qua từ ngữ và hình ảnh cụ thể, nhưng bây giờ tôi sử dụng các ký hiệu đơn giản như O và X, để truyền đạt các ý tưởng của mình. Bạn có thể nhìn thấy trong các tác phẩm tại triển lãm có tên ‹Nhiễm độc› tại CR Collective ở Yeonnam-dong, Seoul vào năm ngoái. Đó là những tác phẩm lên án thành phần thiếu ý thức làm suy đồi xã hội xã hội nói chung, giới nghệ sĩ Hàn uốc nói riêng. Với các biểu tượng có liên quan, như áp phích chống cộng, bản đồ Bán đảo Triều Tiên và xe cảnh sát, tôi tái hiện lại trải nghiệm ấu thơ của mình từ Yeonhui- dong, nơi xảy ra nhiều cuộc bạo động. Và tôi cũng sử dụng kem đánh răng làm sơn vẽ vì tôi còn nhớ quãng thời gian từng phải bôi kem đánh răng dưới mũi để chặn mùi khí độc. Bộ sưu tập sẽ được tái triển lãm tại New York năm nay. Bắc và Nam Triều Tiên đã có mối quan hệ tồi tệ nhất trong lịch sử vào khoảng thời gian tôi thực hiệc loạt tác phẩm này, nhưng hiện tại tất cả chúng ta đều tốt đẹp và bình yên. Bạn không thể nào dự đoán được tương lai, phải không?

Anh có dự định cho buổi triển lãm nào sắp tới không?
Tôi đang lên kế hoạch tham gia một triển lãm nhóm sẽ được tổ chức tại Bảo tàng Clayarch ở GimHae vào tháng 4 tới. Đó cũng là nơi tôi tổ chức triển lãm cá nhân về những kỷ niệm của tôi với cha mình, tình yêu của tôi dành cho gia đình và những câu chuyện về tình yêu lãng mạn của tôi. Tôi đang lên kế hoạch trưng bày những tác phẩm lấy cảm hứng từ cha tôi, một kiến trúc sư, và tôi hy vọng người xem phần nào hình dung được không gian và hoàn cảnh của nơi tôi sống thời thơ ấu từ góc nhìn của lịch sử kiến trúc. Đây là cách riêng để tôi luôn được ở cạnh cha mình, người mà tôi chưa bao giờ thừa nhận sự vắng mặt của ông.